10 năm vợ chồng, anh ở với tôi chưa tròn 1 năm, đưa cho vợ chưa tròn 2 triệu

Tôi cũng không biết vì cớ gì tôi có thể sống đến tận bây giờ, nếu không phải vì các con, tôi đã vứt bỏ hết mọi thứ từ lâu rồi.

10 năm vợ chồng, anh ở với tôi chưa tròn 1 năm, đưa cho vợ chưa tròn 2 triệu

Tôi lấy chồng cách đây 11 năm, có 2 con trai, đứa lớn 9 tuổi, đứa nhỏ 8 tuổi. Tôi sinh liền nhau, bởi khi đứa lớn được hơn 7 tháng tôi đã lại có bầu.

Nhà tôi ở ngoại thành, lại mới học hết cấp 3 rồi đi làm công nhân, trong khi đó anh là người Hà Nội gốc, thời điểm cưới tôi, anh đang làm trong công ty xây dựng.

Hồi mới cưới bố mẹ chồng không thích tôi, chê tôi ít học nọ kia, mẹ chồng cũng thường xuyên chỉ trích, thái độ rất khắt khe, tận sau này khi tôi sinh con, ông bà mới đối xử với tôi khác đi.

Chồng tôi là người chơi bời, tận khi cưới nhau về tôi mới biết, anh ham mê cờ bạc, rượu chè, gái gú. Thú thực, quãng thời gian anh tốt với tôi đếm được trên đầu ngón tay.

Khi tôi sinh xong con thứ 2 thì anh bắt đầu bồ bịch, gái gú không về nhà. Mới đầu tôi cũng khổ tâm lắm, nhưng làm đủ mọi cách anh vẫn không thay đổi nên tôi chán, cảm giác như mình cam chịu vậy.

Thời gian này bố mẹ chồng cũng thương xót tôi hơn, ông bà chăm cháu cho tôi, tiền ăn uống cũng chủ yếu là ông bà lo lắng.

Chồng tôi họa hoằn dăm bữa nửa tháng mới về nhà một lần, nhưng về là để xin tiền mẹ, chứ chưa bao giờ đưa cho tôi 1 đồng nuôi con. Rồi có khi anh đi mấy tháng không về, nghe đâu anh ăn nằm với một ả gái làng chơi hết thời. Tôi cũng chẳng biết anh ăn bùa ăn ngải gì mà say thế.

vo-buon.01

 Liệu rằng tôi cứ thế này mà sống có được không?

Nói không điêu, chục năm vợ chồng, anh đưa cho tôi đúng được 1 triệu rưỡi hôm đứa lớn ngã cầu thang phải vào viện cấp cứu, từ đó không bao giờ đưa cho tôi đồng nào nữa.

Có thời gian tôi chán lắm, nghĩ chỉ muốn ly hôn quách cho xong, nhưng vì nghĩ 2 đứa con tội nghiệp, giờ mà chia tay chả biết sẽ sống thế nào nên đành cố. Lâu dần, nỗi đau chai sạn lại, không còn cảm giác gì nữa.

Chục năm trôi qua, đứa lớn vào lớp 5, đứa nhỏ vào lớp 4. Tôi mang tiếng có chồng mà cũng cứ như không vậy. Niềm an ủi duy nhất lúc này của tôi là hai con ngoan ngoãn, chịu khó học hành, bố mẹ chồng thương tôi như con gái, cùng tôi nuôi con nuôi cháu. Nhưng tỉnh thoảng nghĩ đến chồng thấy cũng thương mình ghê gớm. Giờ tôi mới 33, có người khuyên tôi hay con lớn rồi, tìm cho mình hạnh phúc khác đi, nhưng thú thực niềm tin vào tình yêu của tôi chết rồi, tôi không nghĩ đến, liệu tôi cứ thế này mà sống được không?

Theo Afamily

Shares

Đất Việt là nơi tự do bày tỏ ý kiến, không có chế độ kiểm duyệt. Rất mong nhận được ý kiến của độc giả.

38 queries in 2.005 seconds.